. TIN TỨC TRUYỀN THÔNG ....................................................................
Mang tuổi trẻ đến Trà Leng: Gieo những hạt mầm từ Mùa hè xanh 2026
Tôi từng nghĩ Mùa hè xanh là hành trình của những người trẻ mang sức mình đến với cộng đồng. Chỉ đến khi rời Trà Leng, tôi mới nhận ra, chính những đứa trẻ nơi đây đã trao cho tôi món quà quý giá nhất: niềm hạnh phúc khi lần đầu tiên được gọi là "cô giáo" và động lực để vững bước trên con đường mình đã chọn.
Lần đầu tiên được gọi là "cô giáo"
Buổi sáng cuối cùng ở Trà Leng là chương trình tổng kết Chiến dịch Sinh viên tình nguyện Mùa hè xanh 2026. Sân trường rộn ràng hơn thường ngày khi các hộ gia đình và các em nhỏ cùng đến tham dự, nhận những phần quà trước giờ chia tay.
Giữa rất nhiều gương mặt quen thuộc, tôi bất chợt nhìn thấy một cô bé trong lớp học của mình. Tôi mỉm cười gọi em lại và hỏi:
"Con còn nhớ cô là ai không?"
Cô bé không chần chừ lấy một giây.
"Cô Tâm Như!"
Tôi bật cười. Xoa đầu em, tôi hỏi tiếp:
"Vậy sau này con muốn trở thành ai?"
Em ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo rồi đáp, dứt khoát như thể đó là điều em đã nghĩ từ lâu:
"Con muốn trở thành giáo viên như cô Tâm Như."
Khoảnh khắc ấy, tôi lặng người.
Chỉ vài ngày trước, chúng tôi còn là những người xa lạ. Vậy mà hôm nay, một đứa trẻ không chỉ nhớ tên tôi, mà còn nói rằng em muốn trở thành một cô giáo như tôi. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi cảm nhận rõ ràng niềm hạnh phúc của một sinh viên sư phạm khi biết rằng những điều mình trao đi đã chạm đến trái tim của một đứa trẻ.
Trước chuyến đi, tôi từng nghĩ Mùa hè xanh là hành trình mang sức trẻ đến với cộng đồng. Chỉ đến khi rời Trà Leng, tôi mới hiểu rằng đó còn là hành trình để mỗi người trẻ trưởng thành và với riêng tôi, đó còn là nơi ghi dấu bài học đầu tiên trên con đường trở thành một người giáo viên.
Khoảnh khắc chia tay các em nhỏ trong chương trình tổng kết Chiến dịch Sinh viên tình nguyện Mùa hè xanh 2026 tại Trà Leng.
Là sinh viên ngành Giáo dục Mầm non, tôi luôn tin rằng những bài học đầu tiên của trẻ không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà từ chính những thói quen rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Vì thế, khi xây dựng các hoạt động dành cho các em ở Trà Leng, tôi không đặt mục tiêu dạy thật nhiều kiến thức. Điều tôi mong muốn là sau mỗi buổi học, các em sẽ mang về thêm một thói quen tốt, một trải nghiệm mới và một niềm vui nho nhỏ của tuổi thơ.
Lớp học của chúng tôi không chỉ có bảng, phấn hay những nét chữ. Các em được cùng cô thực hành rửa tay đúng cách, đánh răng đúng cách, khởi động đầu giờ, học cách nhặt rau giúp gia đình, giữ gìn vệ sinh cá nhân và biết yêu quý những công việc nhỏ quanh mình. Những điều tưởng chừng rất bình dị ấy lại chính là nền tảng đầu tiên để trẻ hình thành tính tự lập và ý thức chăm sóc bản thân.
Khi xây dựng các hoạt động ở Trà Leng, tôi không đặt mục tiêu dạy thật nhiều kiến thức trong một khoảng thời gian ngắn. Điều tôi mong muốn hơn cả là các em được trải nghiệm, được tự mình thực hành và cảm thấy vui mỗi khi đến lớp.
Có lẽ, giáo dục không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, chỉ một hoạt động nhỏ, một trò chơi, một lần cùng cô thực hành hay một nụ cười sau khi hoàn thành sản phẩm cũng đủ để gieo vào tuổi thơ các em những hạt mầm đầu tiên của những thói quen tốt và tình yêu với việc học.
Các em nhỏ thực hành kỹ năng nhặt rau trong hoạt động giáo dục kỹ năng sống.
Mỗi giáo án là một lời hẹn với trẻ
Nếu ban ngày, lớp học luôn rộn ràng tiếng cười của các em nhỏ thì khi màn đêm buông xuống, một "lớp học" khác cũng bắt đầu.
Trong Đội hình Luyện chữ đẹp, các bạn và các em phụ trách những hoạt động luyện chữ đẹp dành cho học sinh tiểu học. Riêng tôi, với chuyên ngành Giáo dục Mầm non, được giao xây dựng và tổ chức các hoạt động dành cho trẻ mầm non. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ giáo án, học cụ và đồ dùng phục vụ mỗi tiết học đều do tôi tự lên ý tưởng, thiết kế và chuẩn bị. Sau một ngày hoạt động, khi mọi người quây quần trò chuyện hay tranh thủ nghỉ ngơi, tôi lại ngồi vào chiếc bàn nhỏ, mở laptop soạn giáo án và bắt đầu chuẩn bị cho ngày hôm sau. Từ việc lựa chọn trò chơi phù hợp với độ tuổi, cắt từng tờ giấy màu, chuẩn bị hồ dán, bút màu đến việc thử trước từng thí nghiệm, tất cả đều được thực hiện cẩn thận.
Tôi tự làm thử những chú cua, chú chuồn chuồn, chú sâu... bằng giấy để xem trẻ có thể thực hiện được hay không. Tôi nhiều lần thử lại thí nghiệm "Sự kỳ diệu của quả quýt", "Pháo hoa trong nước", làm khinh khí cầu... chỉ để chắc chắn rằng khi đứng trước các em, mọi hoạt động đều diễn ra suôn sẻ và an toàn.
Có những đêm đã gần khuya, trên bàn vẫn còn ngổn ngang kéo, giấy màu, băng keo và những vật liệu thủ công. Ngoài cửa, cả khu nội trú dần chìm vào màn đêm yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn nhỏ nơi góc bàn vẫn sáng. Mệt có, buồn ngủ có, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc làm qua loa. Bởi tôi luôn tự nhủ rằng, sáng mai sẽ có rất nhiều đôi mắt nhỏ đang háo hức chờ mình.
Mỗi giáo án, với tôi, không đơn thuần là một kế hoạch giảng dạy. Đó là một lời hẹn với trẻ. Và một khi đã hẹn, tôi muốn mình xuất hiện trước các em với sự chuẩn bị tốt nhất.
Sáng hôm sau, khi nhìn thấy các em chăm chú lắng nghe, mạnh dạn giơ tay trả lời hay cùng nhau reo lên thích thú sau khi một thí nghiệm thành công, mọi mệt mỏi của đêm hôm trước dường như tan biến. Có những niềm vui rất giản dị, chỉ người làm giáo dục mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Đó là niềm vui khi một hoạt động diễn ra đúng như mong đợi, khi một đứa trẻ mạnh dạn hơn hôm qua hay khi cả lớp cùng cười vang vì khám phá ra một điều mới mẻ.
Chính những khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng, phía sau một tiết học chỉ kéo dài chưa đầy một giờ là biết bao sự chuẩn bị âm thầm. Và cũng chính những giờ chuẩn bị lặng lẽ ấy đã dạy tôi bài học đầu tiên về sự chỉn chu và trách nhiệm của một người giáo viên.
Khi khoa học bước vào tuổi thơ
Ở Trà Leng, lớp học của chúng tôi không có phòng thí nghiệm hiện đại, cũng chẳng có những thiết bị đắt tiền. Điều chúng tôi có chỉ là những vật liệu quen thuộc và một chút sáng tạo của tuổi trẻ. Nhưng chính từ những điều bình dị ấy, cả một thế giới mới đã mở ra trước mắt các em.
Trong tiết học "Sự kỳ diệu của quả quýt", cả lớp đồng loạt tròn xoe mắt khi nhìn thấy quả quýt nổi trên mặt nước. Rồi những tiếng "Wow" vang lên liên tiếp khi bóc lớp vỏ ra và quả quýt từ từ chìm xuống.
"Cô ơi, sao lại vậy?"
Câu hỏi ấy được lặp đi lặp lại trong suốt buổi học.
Tôi không vội đưa ra đáp án ngay. Tôi để các em cùng quan sát, cùng suy nghĩ, cùng đưa ra những dự đoán rất ngây ngô nhưng đầy thú vị. Với tôi, điều quan trọng không phải là các em trả lời đúng hay sai, mà là các em dám đặt câu hỏi và muốn tự mình tìm ra câu trả lời.
Đến thí nghiệm "Pháo hoa trong nước", cả lớp lại vỡ òa trong tiếng reo thích thú khi những giọt màu từ từ lan tỏa trong cốc nước. Có em cứ chăm chú nhìn mãi rồi quay sang hỏi:
"Mai mình làm nữa được không cô?"
Một câu hỏi rất ngắn thôi nhưng đủ khiến tôi hạnh phúc cả ngày.
Các em nhỏ hào hứng tham gia hoạt động khám phá khoa học.
Bên cạnh những giờ khám phá khoa học là các hoạt động tạo hình. Những tạo hình súp lơ, chú cua, chú chuồn chuồn, chú sâu bằng giấy dần hiện lên từ những đôi bàn tay nhỏ bé còn vụng về. Có em cẩn thận gấp từng nếp giấy, có em hí hửng khoe sản phẩm vừa hoàn thành, có em ôm khư khư tác phẩm của mình và nói sẽ mang về cho mẹ xem.
Lúc ấy, tôi chợt nhận ra rằng điều làm trẻ hạnh phúc không phải vì sản phẩm đẹp đến đâu, mà vì các em được tự tay tạo nên nó. Còn điều khiến người giáo viên hạnh phúc nhất không phải là một tiết học hoàn hảo, mà là được nhìn thấy ánh mắt tò mò, sự háo hức và niềm vui khám phá luôn hiện diện trong mỗi đứa trẻ.
Có lẽ, trẻ em không cần những điều quá lớn lao. Điều các em cần chỉ là một người sẵn sàng ngồi xuống, lắng nghe những câu hỏi ngây ngô, kiên nhẫn đồng hành và cùng các em khám phá thế giới bằng tất cả sự yêu thương.
Những sản phẩm tạo hình đầu tiên được hoàn thành từ đôi bàn tay nhỏ bé của các em.
Một viên đá nhỏ, một ước mơ lớn
Ngoài những giờ học cùng các em nhỏ, tôi còn có dịp đồng hành với Đội hình Mỹ thuật trong workshop vẽ đá cuội tại Lễ hội Trà Leng lần thứ I.
Buổi chiều tối hôm ấy, khoảng sân nhỏ chỗ workshop của chúng tôi bỗng rực rỡ hơn bởi những khay màu, những chiếc cọ vẽ và tiếng cười trong trẻo của các em. Những viên đá cuội vốn vô tri, nằm lặng lẽ bên dòng suối, qua đôi bàn tay bé nhỏ dần khoác lên mình những gam màu tươi sáng và trở thành những bức tranh mang đậm trí tưởng tượng của tuổi thơ.
Tôi ngồi xuống bên cạnh các em, hướng dẫn cách cầm cọ, pha màu rồi lắng nghe từng câu chuyện được kể bằng những nét vẽ. Có em vẽ ngôi nhà nhỏ nằm giữa núi rừng, có em vẽ cầu vồng sau cơn mưa, có em cẩn thận tô từng cánh hoa, từng đám mây. Một cô bé hí hửng giơ viên đá vừa hoàn thành lên khoe với tôi:
"Cô ơi, đây là quả bơ của con."
Bức tranh ấy không theo một khuôn mẫu nào, cũng chẳng cần thật giống ngoài đời. Nhưng trong đôi mắt của em, đó là cả một thế giới. Khoảnh khắc ấy khiến tôi chợt nghĩ, giáo dục cũng giống như việc cùng trẻ vẽ nên một viên đá. Người giáo viên không cầm cọ để vẽ thay các em, càng không tô màu theo ý mình. Điều chúng tôi có thể làm là trao cho trẻ cây cọ, một bảng màu và sự động viên để các em tự tin thể hiện thế giới của chính mình.
Có lẽ, sau lễ hội, những viên đá ấy vẫn sẽ ở lại Trà Leng. Nhưng tôi tin rằng niềm vui của buổi chiều tối hôm ấy sẽ còn theo các em rất lâu, giống như cách ký ức về Trà Leng sẽ luôn ở lại trong tôi.
Các em nhỏ tham gia workshop vẽ đá cuội tại Lễ hội quế Trà Leng lần thứ I.
Thanh xuân mang màu áo xanh tình nguyện
Nếu lớp học giúp tôi trưởng thành hơn trong vai trò của một người giáo viên tương lai thì những ngày sống cùng các chiến sĩ tình nguyện lại giúp tôi hiểu thêm ý nghĩa của hai chữ "đồng đội".
Chiến dịch Mùa hè xanh năm ấy quy tụ nhiều đội hình với những nhiệm vụ khác nhau: Luyện chữ đẹp, Mỹ thuật, Nghệ thuật, Khoa học trẻ, Tiên phong, Hậu cần và Truyền thông. Mỗi đội hình đảm nhận một phần việc riêng, nhưng tất cả đều cùng hướng về một mục tiêu chung: mang đến cho Trà Leng một mùa hè nhiều niềm vui và những trải nghiệm ý nghĩa.
Những ngày ở Trà Leng luôn bắt đầu rất sớm.
Khi màn sương vẫn còn phủ kín những dãy núi, cả đội đã tất bật chuẩn bị cho một ngày hoạt động mới. Người thì quét rác, người thì dọn nhà vệ sinh, người đón trẻ, người chuẩn bị học cụ. Không ai chờ được phân công mới bắt đầu làm việc. Chỉ cần thấy ở đâu còn thiếu một đôi tay, sẽ luôn có người bước đến phụ giúp.
Có những buổi tối, sau khi kết thúc các hoạt động trong ngày, chúng tôi lại quây quần bên nhau. Có hôm cả đội ngồi họp để nhìn lại những việc đã làm, cùng góp ý và chuẩn bị cho ngày hoạt động tiếp theo. Có hôm, mọi người chỉ đơn giản ngồi thành một vòng tròn, kể cho nhau nghe những câu chuyện trong lớp học, chia sẻ những khoảnh khắc đáng nhớ rồi cùng cười thật lớn. Cũng có những tối, cả nhóm rủ nhau ăn một cây kem giữa tiết trời miền núi, vừa ăn vừa trò chuyện như những người bạn đã quen từ rất lâu.
Những khoảnh khắc đời thường của các chiến sĩ tình nguyện sau giờ hoạt động.
Chính trong những khoảng thời gian tưởng chừng bình dị ấy, chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn. Những câu chuyện về công việc, về ước mơ, về tuổi trẻ hay chỉ là vài lời động viên sau một ngày dài đã khiến khoảng cách giữa những con người đến từ nhiều lớp học, nhiều khóa học dần được xóa nhòa.
Đến khi ai nấy trở về chuẩn bị cho ngày hôm sau, người hoàn thiện giáo án, người cắt thêm học cụ, người kiểm tra lại đạo cụ cho chương trình, tất cả đều diễn ra trong sự chủ động và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau. Có lẽ, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là chúng tôi đã làm được bao nhiêu việc, mà là chưa bao giờ có ai phải một mình.
Khi tôi loay hoay chuẩn bị học cụ, luôn có người đến giúp một tay. Khi tôi mệt sau một ngày dài đứng lớp, lại có người đưa cho tôi một chai nước hay đơn giản là hỏi: "Hôm nay lớp của Như thế nào?", “Chị cần em giúp gì không?”
Những sự quan tâm ấy rất nhỏ, nhưng đủ để một người lần đầu đứng lớp như tôi cảm thấy vững vàng hơn rất nhiều.
Tôi biết rằng, nếu chỉ có một mình, tôi sẽ không thể mang đến cho các em những tiết học trọn vẹn. Chính sự đồng hành của các anh chị và các bạn tình nguyện viên đã giúp tôi có thêm sự tự tin để mạnh dạn thử sức với những điều mình chưa từng làm.
Điều quý giá nhất mà Mùa hè xanh mang lại không chỉ là những trải nghiệm, mà còn là những con người đã đồng hành cùng tôi trong suốt hành trình ấy. Thanh xuân có lẽ không chỉ được đo bằng những nơi mình đã đi qua, mà còn bằng những con người mình đã gặp.
Các thành viên Tổ 1 lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ trong Chiến dịch Sinh viên tình nguyện Mùa hè xanh 2026.
Đối với tôi, Trà Leng sẽ luôn gắn liền với màu áo xanh của gần một trăm chiến sĩ tình nguyện, với những bữa cơm quây quần sau một ngày hoạt động, với những đêm cùng nhau chuẩn bị chương trình và với những tiếng cười vang lên giữa núi rừng. Chúng tôi đến từ nhiều lớp học, nhiều khóa học, đảm nhận những công việc khác nhau, nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã trở thành những người bạn có thể sẻ chia với nhau từ công việc đến những câu chuyện rất đời thường.
Sau này, điều tôi nhớ nhất về Mùa hè xanh có lẽ không chỉ là những tiết học hay những hoạt động tình nguyện, mà còn là những con người đã cùng tôi viết nên một phần đẹp nhất của tuổi trẻ.
Mang theo hành trang của người sinh viên Sư phạm
Tám ngày ở Trà Leng trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Chiếc xe rồi cũng lăn bánh rời vùng núi, đưa chúng tôi trở về với nhịp sống quen thuộc của những giảng đường, những buổi học và những bài tập còn dang dở. Những giáo án được cất lại, những học cụ đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng ký ức về Trà Leng vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.
Đó là những buổi sáng cả đội thức dậy khi sương còn phủ kín núi rừng. Là những giờ học rộn ràng tiếng cười của trẻ nhỏ. Là những đêm cắt giấy, chuẩn bị học cụ dưới ánh đèn. Là những bữa cơm quây quần sau một ngày dài hoạt động. Và trên hết, đó là ánh mắt trong veo của các em - những đứa trẻ đã giúp tôi hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của nghề mà mình đã lựa chọn. Trước chuyến đi, tôi từng nghĩ mình sẽ mang những kiến thức học được trên giảng đường đến với các em. Nhưng khi rời Trà Leng, tôi nhận ra điều mình nhận lại còn nhiều hơn thế.
Tôi học được cách bình tĩnh khi một hoạt động không diễn ra như dự định. Học cách linh hoạt trước những điều không có trong giáo án. Học cách lắng nghe nhiều hơn là nói, kiên nhẫn chờ một đứa trẻ hoàn thành bức tranh đầu tiên của mình hay mỉm cười trước một câu trả lời ngây ngô nhưng đầy hồn nhiên. Đó đều là những bài học không có trong bất kỳ giáo trình nào, nhưng lại là hành trang quý giá nhất của một người giáo viên tương lai.
Tôi vẫn luôn nhớ lời nhắn nhủ của PGS.TS. Võ Văn Minh, Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng, dành cho sinh viên Nhà trường:
"Sống tử tế và không ngừng học hỏi; biết yêu thương và là điểm tựa tin cậy cho người thân; ứng xử có trách nhiệm, lan tỏa những giá trị văn hóa, khoa học và giáo dục mà Nhà trường đã trao gửi. Hãy sống khiêm tốn, hành xử bản lĩnh, học tập bền bỉ. Đừng vội vã đi thật nhanh một mình, mà hãy chọn cùng nhau để đi xa..."
Có lẽ, Chiến dịch Mùa hè xanh chính là nơi những lời nhắn nhủ ấy được hiện thực hóa bằng những việc làm rất giản dị. Chúng tôi mang chuyên môn của sinh viên sư phạm đến với trẻ em vùng cao, đồng thời cũng học cách sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng, biết sẻ chia, biết đồng hành và trưởng thành hơn sau từng trải nghiệm.
Tôi biết ơn Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng, Đoàn Thanh niên và Hội Sinh viên Nhà trường đã tạo điều kiện để sinh viên được học từ thực tiễn, được mang kiến thức chuyên môn đến với cộng đồng và trưởng thành qua những trải nghiệm không có trong bất kỳ giáo trình nào. Tôi cũng biết ơn những người đồng đội đã cùng tôi đi qua mùa hè ấy. Chính sự đồng hành, sẻ chia của các anh chị và các bạn trong Đội hình Luyện chữ đẹp, Mỹ thuật, Nghệ thuật, Khoa học trẻ, Tiên phong, Hậu cần và Truyền thông đã giúp những tiết học của tôi trở nên trọn vẹn hơn và biến Trà Leng thành một ký ức đẹp của tuổi trẻ.
Tiếng gọi "Cô Tâm Như!" trong buổi sáng cuối cùng ở Trà Leng vẫn là điều tôi nhớ nhất sau hành trình ấy. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, nhưng đủ để một đứa trẻ nhớ tên tôi và đủ để tôi hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của hai tiếng "cô giáo". Tôi đến Trà Leng với mong muốn mang những điều mình đã học đến với các em, nhưng khi rời đi, chính các em lại là những người dạy tôi bài học đầu tiên về nghề giáo: trẻ không nhớ chúng ta vì những điều lớn lao, mà nhớ bởi sự yêu thương, sự kiên nhẫn và những điều bình dị được vun đắp mỗi ngày.
Tôi không biết rồi đây mình có còn cơ hội trở lại Trà Leng hay không. Nhưng tôi tin rằng những bài học về kỹ năng sống, những thí nghiệm khoa học đầu tiên, những giờ tạo hình, những viên đá nhỏ được tô bằng đủ sắc màu hay đơn giản là những tiếng cười trong lớp học sẽ vẫn ở lại đâu đó trong ký ức tuổi thơ của các em. Và tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó, từ chính mảnh đất ấy sẽ có những bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, chiến sĩ công an hay những người trẻ bản lĩnh mang tri thức trở về để xây dựng quê hương mình.
Khoảnh khắc lưu niệm cùng các em nhỏ trong ngày cuối của Chiến dịch Sinh viên tình nguyện Mùa hè xanh 2026 tại Trà Leng.
Một mùa hè. Một lớp học. Một thanh xuân.
Có những chuyến đi kết thúc khi chiếc xe lăn bánh rời đi.
Nhưng cũng có những chuyến đi vẫn tiếp tục trong ký ức của những đứa trẻ, trong hành trang của những người trẻ và trong những giá trị được âm thầm gieo xuống để một ngày nào đó sẽ nảy mầm.
Với tôi, Trà Leng sẽ mãi là nơi đánh dấu những bước đầu tiên trên hành trình trở thành một người giáo viên.
Mùa hè xanh 2026 khép lại nhưng hành trình của một người giáo viên trong tôi vừa mới bắt đầu!
Trở về Đà Nẵng, mỗi lần mở lại những bức ảnh, xem lại những đoạn video hay nghe lại tiếng các em ríu rít gọi: "Cô ơi!", tôi vẫn không khỏi bồi hồi.
Có lẽ, Trà Leng đã để lại trong tôi nhiều hơn một chuyến tình nguyện. Đó là nơi tôi lần đầu tiên được đứng lớp với tư cách của một cô giáo; nơi tôi hiểu rằng giáo dục không chỉ bắt đầu từ những trang giáo án, mà còn được vun đắp bằng tình yêu thương, sự kiên nhẫn và những điều bình dị nhất.
Khép lại Mùa hè xanh 2026 bằng những ký ức đẹp của tuổi trẻ.
Đâu đó giữa rất nhiều ký ức về Trà Leng, điều còn ở lại trong tôi không phải là những giáo án đã cất vào ngăn bàn hay những tiết học đã khép lại, mà là một tiếng gọi rất nhỏ: "Cô Tâm Như!" Có lẽ, đó cũng là món quà đẹp nhất mà Mùa hè xanh đã dành cho một sinh viên sư phạm như tôi.
Với tôi, Trà Leng sẽ mãi là một nơi như thế!
Hồ Phạm Tâm Như, Sinh viên lớp 24SMN1, Khoa Giáo dục Tiểu học - Mầm non,
UEDNews là Trang Thông tin điện tử dành cho sinh viên Trường Đại học Sư phạm – Đại học Đà Nẵng (UED), nơi cập nhật các thông tin liên quan đến đời sống học tập, hoạt động và sáng tạo của sinh viên trong nhà trường. Với vai trò là cầu nối thông tin, UEDNews không chỉ cung cấp những tin tức nổi bật về các hoạt động học thuật, phong trào sinh viên, sự kiện văn hóa – nghệ thuật mà còn phản ánh chân thực nhịp sống năng động, sáng tạo và trách nhiệm của cộng đồng sinh viên UED. Bên cạnh đó, UEDNews là không gian để sinh viên thể hiện tiếng nói, quan điểm và góc nhìn cá nhân thông qua các bài viết, phóng sự, video, podcast và các ấn phẩm truyền thông đa dạng. Mỗi nội dung được đăng tải đều là sản phẩm tâm huyết do chính sinh viên thực hiện, góp phần lan tỏa giá trị tri thức, tinh thần sáng tạo và bản sắc riêng của sinh viên Sư phạm. UEDNews hướng tới mục tiêu trở thành kênh truyền thông uy tín, gần gũi và truyền cảm hứng – nơi kết nối sinh viên với nhà trường, kết nối sinh viên với sinh viên, và mở rộng sự gắn kết giữa UED với cộng đồng xã hội.